← Quay lại
|

The Path I’ve Taken

Con đường đã đi

Không phải một bản tiểu sử tuyến tính, mà là một hành trình theo nghề được rèn qua tiêu chuẩn, va đập, thăng tiến, gãy nhịp và những lần phải học lại từ đầu.

Trong hospitality, có một đường thẳng gần như bất biến: mọi thứ cuối cùng đều quay về khách hàng.

Con đường của Đạt thì không thẳng như vậy. Nó là một đường cong của tiêu chuẩn, va đập, thăng tiến, gãy nhịp, thích nghi và những lần phải học lại từ đầu.

Professional Trajectory

Hành trình theo nghề

----: Customer-oriented

HyattNikkoSofitel & NikkoCOVIDTNH/IHATvết gãy

Đường nghề có thể quanh co, nhưng đời nghề nhất định phải thẳng.

01

Foundation

Đường chuẩn đầu tiên

Park Hyatt Saigon · 2005–2013

Vết sẹo

Tiêu chuẩn không nằm trong manual. Nó nằm trong phản xạ khi không ai nhắc mình nữa.

Park Hyatt đặt cho Đạt đường chuẩn đầu tiên: quy trình, kỷ luật training và cái nhìn đa chiều về khách hàng. Ở đó, Đạt học rằng không có “khách khó” theo nghĩa đơn giản; nhiều khi chỉ có người làm dịch vụ chưa thật sự hiểu điều khách đang cần.

Từ chặng này, tôi có thể…

  • Xây service standards rõ, dễ training, dễ kiểm soát.
  • Chuyển tiêu chuẩn thành hành vi frontline cụ thể.
  • Thiết kế training nền tảng cho nhân viên mới.
  • Rà soát guest journey trước khi phát sinh complaint.
  • Tạo service culture ổn định, không phụ thuộc cảm hứng cá nhân.

02

Impact

Khi công thức không còn tuyệt đối

Hotel Nikko Saigon · 2013–2018

Vết sẹo

Không thể biến mọi người thành một phiên bản của nơi đã rèn mình. Có lúc phải học cách xây con người phù hợp với thực tế trước mặt.

Nikko là giai đoạn thăng nhanh, nhưng cũng va đập nhiều. Những gì từng đúng ở Hyatt không còn là chân lý tuyệt đối. Đạt học cách buông hình ảnh lý tưởng về một “Hyatt-er” để xây những hospitality people thực tế hơn: gai góc hơn, thiện chiến hơn, và đôi khi không hoa mỹ.

Từ chặng này, tôi có thể…

  • Đánh giá năng lực thật của team vận hành.
  • Xây lại vai trò, tiêu chuẩn và nhịp phối hợp trong đội ngũ.
  • Điều chỉnh tiêu chuẩn quốc tế vào thực tế local.
  • Coaching nhân sự theo năng lực và mức độ trưởng thành.
  • Cải thiện vận hành từ hiện trường, không chỉ từ tài liệu.

03

Accountability

Trước khi được trao chức danh

Sofitel & Nikko FOM · 2018–2020

Vết sẹo

Chức danh không phải phần thưởng. Nó là áp lực đến muộn cho phần việc mình đã phải làm từ trước.

Với Đạt, chức danh không phải phần thưởng. Muốn được trao một vị trí, trước hết phải perform được vị trí đó khi mình còn ở cấp thấp hơn. Thăng chức không phải chiếc ghế mềm hơn để ngồi, mà là một mức áp lực cao hơn để xem mình có thật sự đứng vững hay không.

Từ chặng này, tôi có thể…

  • Quản lý room inventory, room move và arrival pressure.
  • Kiểm soát overbooking risk và quyết định tuyến đầu.
  • Thiết kế accountability: ai quyết, ai theo dõi, ai chịu trách nhiệm.
  • Rà soát Front Office workflow để giảm lỗi lặp lại.
  • Huấn luyện supervisor ra quyết định đúng lúc, đúng giới hạn.

04

Fracture

Đường cong bị bẻ gãy

COVID, lay-off & Uptown Homestay · 2020–2024

Vết sẹo

Không ai là không thể bị thay thế.

COVID bẻ gãy đường cong ấy. Lay-off, hospitality đóng băng, homestay thất bại và cảm giác mất phương hướng để lại một vết sẹo chưa thật sự lành. Nó bóc trần một sự thật lạnh: nobody is untouchable. Ngay cả người thiện chiến cũng có thể bị đẩy ra khỏi đường ray.

Từ chặng này, tôi có thể…

  • Nhìn hospitality từ cả góc operator và owner.
  • Đánh giá mô hình vận hành bằng thực tế, không ảo tưởng.
  • Thiết kế service model gọn, vừa sức nhân sự và chi phí.
  • Hiểu rủi ro dòng tiền, thị trường và quyết định kinh doanh.
  • Giúp tránh các lựa chọn cảm tính khi xây sản phẩm hospitality.

05

Strategy

Bán chất xám, không bán hào quang

TNH & IHAT · 2024–Present

Vết sẹo

Khi không còn đứng trong vận hành mỗi ngày, điều còn lại phải đủ giá trị để người khác muốn mua chính cách mình nhìn vận hành.

TNH và IHAT mở ra một cánh cửa khác: chuyển từ trực tiếp dùng chất xám trong vận hành sang bán chính chất xám ấy như một giá trị tư vấn. Đạt không định vị mình bằng sự hào nhoáng của các thương hiệu quốc tế, mà bằng hình ảnh một operator có chiến lược: thực chiến, tỉnh táo và không ồn ào.

Từ chặng này, tôi có thể…

  • Đánh giá khách sạn như một operating system.
  • Rà soát positioning, people, SOP và guest journey.
  • Thiết kế SOP dùng được trong ca làm thật.
  • Xây training tools từ case thật.
  • Biến kinh nghiệm vận hành thành hệ thống có thể triển khai.

Được rèn, không được đánh bóng

Con đường này không tạo ra một phiên bản hoàn hảo nhất. Nó tạo ra một người đã bị nung, bị gõ, bị uốn, bị mài, và vẫn còn đứng được với nghề.

Không hoàn hảo nhất. Nhưng thiện chiến hơn, vững hơn, và thật hơn với hospitality.

Và sau tất cả, Đạt vẫn chọn ở lại với hospitality.